Header Ads

Header ADS

Báo Lao Động: Trang thơ của Trịnh Công Lộc

TS: Nhà thơ Trịnh Công Lộc sinh năm 1952 ở Đông Hưng, Thái Bình - Nguyên Phó Trưởng ban Tuyên Giáo Quảng Ninh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Ông đã xuất bản 3 tập thơ và được nhiều giải thưởng văn học. Bài thơ 'Mộ gió' đã được giải thưởng cuộc thi 'Đây biển đảo Việt Nam' (2011-2012), sau đó được phổ thành ca khúc cùng tên, gây được tiếng vang. Thơ ông quan tâm nhiều về đời sống vùng mỏ và biển đảo Việt Nam.

Bài viết này thuộc danh mục:✅ Văn hóa, được chúng tôi tổng hợp từ báo Lao Động, nguồn bài: https://laodong.vn/lao-dong-cuoi-tuan/trang-tho-cua-trinh-cong-loc-630735.ldo

BẬP BÊNH…

Ai đã sống cùng than

Choòng, búa, vỉa tầng, hầm lò và khí

Những binh đoàn khai phá

Ruột đất bóng đen

Bóng đen cũng vĩnh hằng…

Than, đồng hồ sinh học

Hiện lên, sinh lực nguyên sinh

Bóng tối giết đi bóng tối…

Nhìn kia

Cầu bập bênh - bật lên, bật xuống

Trò chơi, không thăng bằng!

Ai đã hiểu hết than

Từ bóng tối, vỉa tầng cao ngất

Băng băng rộn ràng như hát…

Chiếc cầu bập bênh kia

Cứ bập bênh, sinh lực ngày ngày!

5-2013

ĐƯỜNG GIÓ, ĐƯỜNG MÂY…

Nhớ nhà thơ Yên Đức nhân ngày

thơ Quảng Ninh lần thứ 27 (29.3.2014)

Yên Đức “Thung lũng than” (*)

Bom giặc bật tung hài cốt

Đường 18 - vòng cung

Bắn những đoàn quân ra trận (*)…

Yên Đức - “Lửa hàn…” (*)

Điện và than

Lóe sáng đầu tiên vùng thơ công nghiệp

Anh về trời cũng chưa xong việc

Mây gió lại đưa về đất…

Bây giờ,

không xưa

Chỉ tiếc, có đồng hành thi hữu

Lại muốn nhòa đi thi tứ bạn bè

Nhưng, đã qua

Vẻ đẹp thơ Anh còn lại!

Gió có đường của gió

Mây có đường của mây

Sách thơm ngọn đèn vẫn tỏ

Theo mây gió Anh về!

3-2014

(*) “Lửa hàn”… tập những bài thơ đầu tay của nhà thơ Yên Đức. Bài thơ và với những câu thơ nổi tiếng của Anh.

CÒN ĐÂY

Thương tiếc nhà văn Tô Ngọc Hiến

Thế là anh...

Những trang văn để lại

Nhường cho ai viết tiếp, Hiến ơi

Sáng láng vùng than năm bảy chín tám mươi

“Người kiểm tu”

- như khách lạ

Dấu son ngời văn chương!

Thế là anh...

Rộng - dài, tháng – năm - bờ bến

Con thuyền neo đậu chốn nào

Sang thế giới bên kia

“Giọt lệ Hạ Long” - giọt lệ khóc

Dang tay ôm lấy bạn bè

Hát bông đùa âm vang như sóng

Xô nghiêng một cõi trần ai.

Còn đây - thiên truyện ký

Gai góc những mảnh đời

tua tủa đâm đau hai bờ biên giới

lạ lẫm mê hồn

mà Hiến cứ quẩn quanh và buồn bực

Lẽ đời chưa viết được thành văn!

Đêm 1.3.1999

ĐẢO VẮNG

Không có đất,

chưa có người đến ở

Chỉ có đá và mây

Gió và sóng

Thay tiếng đập cửa

Thay hơi ấm đi về …

Đảo mãi thế lênh đênh với bể

Phong phanh hằn hốc vai gầy

Khi lỡ bước tay bám vào sườn đá

Như bám vào vai sóng mà lên.

Đón chúng tôi đầu tiên

Những lớp đá lô nhô ôm xiết

Khi sóng trào biển hát

Người làm cây cho đá ngọt ngào…

Khi xa rồi, đảo vắng

Có xóa đi,

dấu vết bàn chân không?

1995

ĐI CÙNG NHỮNG NGƯỜI BẠN...

Gửi bạn bè.

Lớp chúng ta, ngôi nhà chung ấy

Những mái trường, tiếng hát rền vang

Chia nhau đi, trồng cây xứ lạ

Hái những mùa, gửi lại những hạt vui...

Người xa nhất cánh bay biền biệt

Người gần hơn như tiếng gió vi vu

Còn rải rác, vùng miền Nam - Bắc

Hẹn tìm nhau

riêng một lối đi, về!

Chúng ta sống, giữa thời biến động

Cái vương vãi đồng quê, thành đặc sản phố phường

Cây hoang dại, thành cây chậu cảnh

Bậc hiền tài, đâu đó dong chơi...

Biết là thế, tự mình đổi khác

Trời còn xa, trời cứu được đâu

Mọi thứ bậc,

do cuộc đời sắp đặt

Thì cuối cùng,

có khác gì nhau!...

Bạn bè đến, gặp người, trẻ lại

Thủa đồng dao ta đã cùng đi

Dáng cần mẫn trên cánh đồng chữ nghĩa

Lại cùng nhau,

gió hát trên đầu!

Tháng 7.2005

Trịnh Công Lộc

Tìm kiếm:✨

  • Yên Đức, Trịnh Công Lộc, Thơ, Bài thơ, Thơ Quảng Ninh, Đảo, Đường gió, Biển Hát, Thơ anh, Trang Văn, Truyện ký, Những mảnh đời, Nhà thơ, Hội nhà văn việt nam, Bông đùa, Vi vu, Anh, Việt nam, Rừng nguyên sinh, Văn xuôi, Mỏ than

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.